
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả.
Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao
chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng.
Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật
hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn
núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Bên trên là bầu trời giận
dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp, đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt
trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn,
ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng
đá. Trong bụi cây có một con chim mẹ đang xây tổ. Ở
đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu
trên tổ của mình...Bình yên thật sự.
"Ta
chấm bức tranh này!" Nhà vua công bố.
Sự bình yên không có nghĩa là một nơi
không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa là
chính trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim.
Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự
bình yên.
(Sưu tầm)