
- Bố ơi, con hỏi bố một câu được
không?
- Được chứ, con hỏi gì? Ông bố đáp.
- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền
một tiếng đồng hồ?
- Đó không phải là việc của con. Mà
tại sao con lại hỏi một việc như thế hả? Ông bố hết kiên nhẫn.
- Con muốn biết mà. Đứa con nài nỉ.
- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì
bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.
- Ôi – đứa bé rụt rè hỏi – bố cho con
vay một đôla được không?
Ông
bố rất bực mình:
- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố
làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì
mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ
đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày và không có thời gian cho những chuyện ấy
đâu!
Đứa
bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con
lại dám hỏi mình một câu như thế chứ? Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố
nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá
nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:
- Con ngủ chưa?
- Chưa ạ, con còn thức! – cậu bé nằm
trên giường đáp.
- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá
nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.
Cậu
bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa. Ông bố
thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một sắp tiền ngay
ngắn, ông bố càu nhàu:
- Tại sao con lại vay thêm tiền khi
con đã có rồi?
- Vì con chưa có đủ ạ! – Bỗng đứa trẻ
ngẩng lên vui sướng – Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con
có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?
(Sưu tầm)